Biển Phú Quốc
Tôi thích biển, và vì thế, tôi yêu Phú Quốc. Biển ở đây xanh trong, sóng không quá mạnh, đủ để chơi đùa mà không sợ hãi. Tôi còn nhớ buổi sáng đầu tiên trong chuyến đi gần nhất, tôi dậy sớm đi bộ ra bãi biển. Trời vẫn còn sương nhẹ, mặt trời đang từ từ nhô lên, nhuộm vàng mặt nước. Cát dưới chân mịn và mát, sóng nhẹ vỗ vào bờ, để lại những dấu chân ngắn ngủi rồi lại bị cuốn đi. Tôi cứ thế đi dọc theo bờ biển, không nghĩ ngợi gì, chỉ tận hưởng cái cảm giác được thả lỏng mọi thứ. Một lúc sau tôi ngồi xuống, ngắm biển, nghe tiếng sóng, và thấy lòng mình yên đến lạ.
Biển Phú Quốc sáng sớm (Nguồn: Tuyết Ngọc)
Các địa điểm tại Phú Quốc
1. Bãi Sao
Ở Phú Quốc, tôi được đi nhiều nơi mà chỉ cần nghĩ đến đã thấy nhớ. Như Bãi Sao – nơi có bãi cát trắng và mịn nhất mà tôi từng thấy. Nước ở đây xanh đến mức có thể nhìn thấy cả những đàn cá nhỏ bơi bên dưới. Tôi và bạn bè thuê một chiếc thuyền nhỏ để lặn ngắm san hô. Lúc đeo kính lặn xuống, cả một thế giới dưới nước hiện ra, đầy màu sắc, sinh động, khiến tôi choáng ngợp. Tôi chưa từng nghĩ đại dương lại đẹp và sống động đến vậy. Không cần phải đi đâu xa, ở ngay Việt Nam cũng có một nơi tuyệt vời như thế.
2. Hòn Thơm
Tôi cũng từng đến Hòn Thơm, đi cáp treo vượt biển dài nhất thế giới. Từ trên cao nhìn xuống, tôi thấy cả một vùng biển mênh mông trải dài dưới chân. Những hòn đảo nhỏ hiện lên giữa mặt nước xanh biếc, những chiếc thuyền nhỏ như chấm điểm trên bức tranh thiên nhiên. Gió thổi qua ô cửa kính, mát lạnh, khiến tôi vừa thích thú vừa có chút hồi hộp. Nhưng càng nhìn, tôi càng cảm thấy nhẹ nhõm. Cảm giác như mình đang lơ lửng giữa thiên nhiên, không còn bị ràng buộc bởi công việc, bởi lịch trình, bởi cuộc sống hằng ngày.
3. Dinh Cậu
Tôi còn nhớ một buổi chiều đi đến Dinh Cậu. Nơi này vừa là điểm du lịch, vừa là nơi linh thiêng mà người dân đảo thường đến cầu nguyện. Đứng trên mỏm đá hướng ra biển, gió mạnh và mùi mặn của nước biển thổi thẳng vào mặt. Tôi nhìn mặt trời dần lặn xuống, để lại một vệt cam đỏ kéo dài khắp mặt biển. Khung cảnh lúc đó thật sự khiến tôi đứng lặng hồi lâu. Không cần nói chuyện, không cần chụp hình, chỉ cần đứng đó và ngắm nhìn, cũng đã đủ để cảm thấy lòng nhẹ đi.
Dinh Cậu vào buổi đêm (Nguồn: Tuyết Ngọc)
Buổi tối ở Phú Quốc lại là một trải nghiệm khác. Tôi thích đi bộ trong chợ đêm, ăn hải sản tươi, ngắm nghía các quầy hàng bày bán đủ thứ đồ lưu niệm. Người dân ở đây thân thiện, nói chuyện gần gũi, không chèo kéo hay làm phiền. Có lần tôi ngồi ở một quán vỉa hè, ăn bạch tuộc nướng và uống nước mía, gió từ biển thổi vào mát rượi. Lúc đó tôi nghĩ, mình chẳng cần gì nhiều – chỉ cần một bữa ăn ngon, một buổi tối bình yên, thế là đủ.
Không chỉ có biển, Phú Quốc còn có rừng, có núi, có những làng chài mà khi bước vào, tôi như đang sống trong một thời gian khác. Ở đó, người ta vẫn sống bằng nghề chài lưới, vẫn dậy từ sáng sớm, ra khơi, về bờ với đầy ắp cá tôm. Tôi từng được theo một người dân đi kéo lưới. Lúc ngồi trên thuyền nhỏ, giữa biển, tôi mới hiểu được cuộc sống nơi đây không dễ dàng, nhưng lại có một điều gì đó rất thật, rất đáng quý. Họ sống giản dị, chân thành và gắn bó với biển như người bạn thân.
Kết thúc chuyến đi
Mỗi lần rời Phú Quốc, tôi lại cảm thấy tiếc nuối. Không phải vì chưa đi đủ nơi, chưa ăn đủ món, mà vì tôi chưa muốn rời cái cảm giác yên bình ở đây. Có lẽ vì tôi sống ở thành phố quá lâu, đã quen với tiếng còi xe, với sự vội vã, nên khi đến một nơi như Phú Quốc – nơi mà thời gian như trôi chậm lại – tôi mới nhận ra mình cần những khoảng lặng như thế để nghỉ ngơi, để cảm nhận cuộc sống rõ hơn.
Tôi yêu Phú Quốc vì những điều bình thường như thế: vì là một hòn đảo, vì có biển, vì tôi được đi dạo trên cát, được bơi giữa làn nước trong xanh, được ăn ngon, được cười thoải mái, và được sống chậm lại. Tình yêu đó không cần phô trương, không cần lý do, chỉ đơn giản là mỗi lần nhớ đến Phú Quốc, tôi lại muốn quay về.



